Hỏi/Ðáp Lịch Tìm Kiếm Bài Trong Ngày Ðánh Dấu Ðã Ðọc
Welcome
Trang Ðầu
Ghi Danh
Hỏi/Ðáp
Login Form
Nhà tài trợ
Công cụ
Thống kê
  • Ðề tài: 15,062
  • Bài gởi: 153,505
  • Thành viên: 4,744
  • Số người đang xem: 89
  • Xin cùng nhau chào đón KLinh2011 là thành viên mới nhất.
Liên kết website
Go Back   chân thuyên > ĐÔNG PHƯƠNG DỰ ĐOÁN HỌC > TƯỚNG MỆNH HỌC

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 29-03-2011   #1
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Những trùm xã hội đen khét tiếng giang hồ Việt




Loạt bài sau tôi sưu tầm từ các báo khác nhau, viết về những trùm xã hội đen vang bóng một thời của VN mà việc xử xét những "anh, chị" này đã gây sự kinh động trên toàn quốc. Chẳng hạn như: Năm Cam, Dung Hà, Khánh Trắng, Hải Bánh, Phúc Bồ,...

Nếu bác nào có được những lá số của những ông bà trùm này thì post lên đây để đưa vào Tử vi đẩu số nghiệm lý nha.



Khánh "Trắng"

Khánh "Trắng", tên thật là Dương Văn Khánh, là một nhân vật cầm đầu băng đảng xã hội đen gồm 19 tội phạm khét tiếng Hà Nội trong những năm cuối của thế kỷ 20. Khánh bị bắt, đem ra xét xử, bị lãnh án tử hình năm 1997.

Theo bản án hình sự sơ thẩm và phúc thẩm thì Khánh "Trắng" phạm 4 tội: giết người, cướp tài sản công dân, trốn thuế và che giấu tội phạm. Khánh phải nhận án tử hình và phải nộp cho Nhà nước gần 3,9 tỷ đồng, trong đó có hơn 3,5 tỷ đồng tiền phạt, 350 triệu đồng tiền thuế, tiền án phí, bồi thường cho các bị hại...

Khánh "Trắng" có vẻ ngoài nho nhã, thư sinh song lại được xem là một sát thủ máu lạnh đội lốt một ông đội trưởng bốc xếp. Với vẻ ngoài hào hoa lịch lãm và làm nhiều công tác từ thiện đều là để che mắt thiên hạ .

Tuy nhiên, Khánh "Trắng" từng có lần bị tạt acid cực nặng và vụ này do trùm dao búa Nguyễn Việt Dũng ở Hải Phòng thực hiện. Giới giang hồ đồn đại rằng: theo đơn đặt hàng của trùm Dũng, đàn em của Dung Hà từ Hải Phòng lên Hà Nội tạt acid Khánh Trắng, đội trưởng đội bốc xếp chợ Đồng Xuân. Thế nhưng, sau khi bỏ cả núi tiền chữa sẹo mà không hết, Khánh vẫn không dám dọa hoặc chơi lén lại Dũng .

Thiếu tướng Phạm Xuân Quắc, nguyên Cục trưởng Cục Cảnh sát Điều tra Tội phạm về Trật tự Xã hội (C14), Bộ Công an chính là Trưởng ban chuyên án vụ bắt trùm tội phạm Khánh “trắng” và đồng đảng ở Hà Nội năm 1996. Ông Quắc cho rằng, xét về mặt tổng kết các nghiệp vụ của ngành công an, thì vụ án băng nhóm của Khánh “trắng” vẫn là một cái mốc quan trọng đánh giá sự tiến hóa nguy hiểm của tội phạm hình sự ở Việt Nam, từ chỗ hoạt động theo kiểu các ổ nhóm nhỏ lẻ bắt đầu liên kết với nhau thành những băng nhóm tội phạm quy mô lớn, có tổ chức chặt chẽ với các hoạt động bảo kê, móc nối theo kiểu xã hội đen, đâm thuê chém mướn và đòi nợ thuê.

Năm 1991, ở Hà Nội có một vụ giết người do Dương Văn Khánh (Khánh “trắng”) cầm đầu, thực hiện. Sự việc xảy ra khoảng 12h30 ngày 24/3/1991.

Nguyễn Đức Thắng (tức Đạt) trong băng buôn bán mũ cối giả ở chợ Đồng Xuân xích mích với Trần Đại Dương, đàn em của Khánh “trắng”. Khi Khánh “trắng” cùng các đàn em Trần Đại Dương, Vũ Quốc Dũng, Phạm Gia Chiến, Tống Văn Thắng đi ngang số nhà 44 Hàng Chiếu thì gặp Hưng, anh ruột Đạt. Khánh “trắng” hô đàn em bắt Hưng. Hưng chống cự, bị cả bọn quây lại đánh hội đồng.

Biết anh đang bị đánh, Đạt cướp dao thái thịt của chị Hoa ở đường Nguyễn Thiện Thuật chạy đến đâm Chiến và Dũng bị thương. Đạt bị băng Khánh “trắng” bắt đưa lên xích lô, nhưng khi đến Công an phường Đồng Xuân thì Đạt đã chết... Nguyên nhân chết của Đạt được pháp y Công an Tp. Hà Nội xác định do nhát đâm vào cổ xuyên thấu phổi, mất máu... Dũng bị phạt 1 năm tù giam.

Sau này, ngày 28/1/1996, Ủy ban thẩm phán TAND tối cao xét xử tái thẩm vụ án đã hủy hai bản án sơ thẩm và phúc thẩm năm 1991 bằng Quyết định 55/UBPT vì lý do Vũ Quốc Dũng không có hành vi giết người...

Cơ quan CSĐT Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an) xác định Dương Văn Khánh dàn dựng có bài bản để Dũng “phở” chỉ phải chịu mức án nhẹ nhất. Qua lời khai của Dũng “phở”, Trần Đại Dương, Tống Văn Thắng và các nhân chứng khác, Cơ quan điều tra biết rằng các nhát đâm trên người Đạt đều do một mình Khánh “trắng” thực hiện bằng chính con dao mà Đạt cướp của chị Hoa.
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 29-03-2011   #2
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Nỗi ám ảnh mang tên Khánh “trắng” (Kỳ 1)


Đầu những năm 90 của thế kỷ XX, ở Hà Nội tồn tại một băng tội phạm khét tiếng, gây nhiều tội ác. Cầm đầu băng tội phạm này là Dương Văn Khánh, SN 1956, biệt danh Khánh “trắng”.

Khánh “trắng” nghe đọc lệnh bắt tạm giam

Dưới vỏ bọc ông chủ nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân, liên tục từ năm 1991 đến tháng 5-1996, Khánh “trắng” và đàn em đã gây ra nhiều vụ giết người, hiếp dâm, cướp, trốn thuế... Phần lớn các vụ này, Khánh “trắng” giữ vai trò chỉ đạo, đồng thời là kẻ thực hiện tội phạm một cách tích cực nhất. Khánh “trắng” dùng tiền để tạo mối quan hệ khá thân với một số đơn vị, cá nhân để hợp pháp hóa tội ác của mình. Ngày 13-10-1998, bản án tử hình Dương Văn Khánh đã được thi hành tại trường bắn Cầu Ngà. Đã hơn mười năm kể từ ngày “tập đoàn” tội phạm này bị xóa số nhưng tính thời sự của vụ án vẫn còn nguyên.
Kỳ 1: Một "tập đoàn" có... thương hiệu
Đồng Xuân - chợ đầu mối sầm uất nhất Hà Nội, nơi nuôi sống hàng ngàn tiểu thương. Việc buôn bán đang suôn sẻ thì Khánh “trắng” cùng đám đàn em xuất hiện. Kể từ đó, tiểu thương bị chèn ép đủ bề, họ không được phép vận chuyển chính hàng của mình vào chợ mà phải thuê quân của Khánh “trắng” với giá trên trời. Ai muốn bán hàng phải làm đơn “xin phép” Khánh. Ngang ngược hơn, Khánh còn cho đám đàn em bắt, thu tiền phạt của những ai vi phạm Nghị định 36CP của Chính phủ!
Làm trùm một cõi
Bố của Khánh có ba bà vợ, mẹ Khánh cũng có ba ông chồng. Vì vậy anh em nhà Khánh mang ba dòng họ khác nhau. Theo tự khai của Khánh thì bên họ Dương – Khánh có 11 anh chị em cùng bố khác mẹ, Khánh là con út. Anh em cùng mẹ khác cha thì Khánh có tám anh em, y là con đầu. Anh em cùng bố với Khánh đều là những trí thức, làm ăn tử tế. Khi bố Khánh còn sống, dòng họ Dương không thừa nhận y là con trong gia đình. Từ nhỏ, Khánh sống với mẹ và các em cùng mẹ khác cha tại 26B Kim Mã, gia đình khó khăn, thường xuyên phải nhận trợ cấp của nhà nước. Khánh có bốn anh em trai cùng mẹ thì ba trong số đó nhiều lần bị bắt, tập trung cải tạo về các tội trộm cắp, cố ý gây thương tích... Khánh học hết lớp 5 thì bỏ học, năm 1975 đi làm công nhân Nhà máy Cao su Sao Vàng được tám tháng thì bỏ việc. Cái tên Khánh “trắng” đơn giản chỉ bắt nguồn từ nước da quanh năm suốt tháng trắng bủng của y và sau này, trong giới giang hồ, cái tên ấy đi kèm với một loạt những tội ác mà bất cứ người dân lương thiện nào cũng khiếp sợ. Giang hồ đất Bắc mỗi lần nhắc đến Khánh “trắng” đều ngán ngại.
Sau nhiều lần ra tù vào khám với năm tiền án, tiền sự, đến năm 1989, Khánh mua xe xích lô ra gầm cầu Long Biên chở hàng thuê. Không chỉ liều mạng, đám giang hồ Hà Nội lúc ấy còn biết đến Khánh “trắng” như một tay dao búa thông minh, có tài chỉ huy và đầy tham vọng. Khánh chiêu nạp được một đám đàn em “mặt đầy tiền án, trán đầy tiền sự” như Sơn “lùn”, Đức “chính ủy”, Thành “xăm”, Triệu “con”; Nguyễn Quang Vinh... Ngày 17-7-1991, Khánh làm đơn xin thành lập đội dịch vụ bốc xếp tự quản, số thành viên ban đầu là 140 người, với 50 chiếc xích lô.
Ban đầu, đội dịch vụ bốc xếp này làm ăn khá tử tế, đã từng có ý kiến của lãnh đạo chính quyền sở tại khi ấy rằng, cần phải nhân rộng mô hình tự quản này. Số người xin gia nhập tổ tự quản ngày càng tăng. Đến khi thấy chợ Đồng Xuân vẫn là mảnh đất quá bé để làm ăn, Khánh tìm cách mở rộng ảnh hưởng ra khu vực chợ Bắc Qua và các khu vực khác. Với bản chất lưu manh, lại nắm trong tay khá đông thành phần bất hảo nên tiếng tăm của băng nhóm Khánh “trắng” nổi như cồn, làm cho các băng nhóm khác trên địa bàn Hà Nội, thậm chí ở Hải Phòng, TP. Hồ Chí Minh cũng phải e dè, kiêng mặt. Đến năm 1996, Dương Văn Khánh chính thức trở thành Chủ tịch nghiệp đoàn bốc xếp chợ Đồng Xuân. Khi ấy quân số của nghiệp đoàn bốc xếp đã lên khoảng 500 người. Tiểu thương chợ Đồng Xuân và các chợ lân cận thường thấy hình ảnh một ông chủ tịch nghiệp đoàn bốc xếp đi xe jeep cùng với vài tên vệ sĩ mặt mày bặm trợn lượn vè vè quanh khu vực chợ Đồng Xuân để thị sát. Khánh “trắng” còn tự ý phạt ôtô đi ngược chiều, phạt những người lấn chiếm lòng, lề đường, thu lệ phí của những người ở tỉnh xa ra vào khu vực chợ Đồng Xuân, Long Biên. Khánh cũng đưa ra luật: không ai được phép bốc dỡ hàng hóa của mình, bất kể khối lượng lớn hay bé. Toàn bộ số tiền thu được, đàn em cũng đều phải nộp lại cho y. Hằng ngày, ngoài tổ trưởng, tổ phó (hầu hết là đám giang hồ cộm cán) phải làm báo cáo cho Khánh thì các “tay trong” do Khánh cài cắm cũng gửi báo cáo bí mật cho y.
Tiểu thương nào không chịu cho quân của Khánh “trắng” bốc hàng, y như rằng bị đám tay chân của hắn cà khịa, hành hung. Chính Khánh “trắng” sau này đã thừa nhận, đội quân của mình “vác” thì ít mà “bốc” thì nhiều. Vừa vác hàng chúng vừa tổ chức lấy cắp, thậm chí cướp ngay trước mặt chủ hàng mà không ai dám ho he. Những năm đó, tiểu thương chợ Đồng Xuân bị băng nhóm của hắn o ép đủ đường, ai muốn làm ăn yên ổn thì phải ngoan ngoãn tạo điều kiện cho chúng “làm việc”. Anh Tân ở phố Hàng Cót, có vợ bán hàng ở chợ Đồng Xuân. Một hôm hàng về, anh Tân tự bốc dỡ giúp vợ. Không ngờ đàn em của Khánh “trắng” ra đòi vợ anh phải thuê chúng bốc vác. Anh Tân không đồng ý nên xảy ra cãi vã. Sáng hôm sau, có kẻ lạ mặt đến trước nhà gọi anh ra. Khi anh vừa xuất hiện trước cửa thì bị kẻ lạ mặt đâm chết. Kẻ thủ ác đã không được tìm ra nhưng sau vụ ấy, bà con tiểu thương xanh mặt khi thấy đội quân của Khánh xuất hiện đòi bốc vác thuê. Không ai bảo ai, họ nem nép bỏ tiền ra thuê bốc vác, dù trong lòng căm hận Khánh “trắng” và đám đàn em của hắn đến tận cùng.
Tiếng tăm Khánh “trắng” được bà con truyền tai nhau kiểu như: Khánh quan hệ với nhiều quan chức, xe lam của Khánh chở hàng được CSGT cho tha hồ chạy, nếu chẳng may bị tuýt còi thì chỉ cần nói “hàng của anh Khánh” là lại ung dung đi tiếp. Có lần công an vây bắt đàn em trong một vụ gây rối, Khánh điềm nhiên nói: “Tao cho chúng mày về vườn hết!”. Điều đó cũng lý giải vì sao cho tới khi được Công an TP. Hà Nội và đơn vị Chống tội phạm có tổ chức mời tới trụ sở để cung cấp thông tin cũng như tố cáo hành vi phạm tội của băng Khánh “trắng”, nhiều nạn nhân vẫn lắc đầu quầy quậy. Họ sợ bị trả thù, và còn có một nỗi lo sợ mơ hồ rằng: “Công an không làm gì nổi Khánh “trắng””. Công an đã “gãy lưỡi” thuyết phục, có nạn nhân mới mạnh dạn bày tỏ: “Băng Khánh “trắng” không khác gì các băng đảng mafia ở nước ngoài. Chúng tổ chức cướp hàng mấy tiếng đồng hồ giữa ban ngày ngay gần trụ sở chính quyền mà có sao đâu”. Cho đến khi xảy ra vụ hắn giết chết anh Đạt, Khánh “trắng” vẫn nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật thì hắn đã khẳng định được “thương hiệu” của mình tại chợ Đồng Xuân. Cũng từ đó, hắn thẳng tay bóc lột mọi người. Các hàng quán từ lớn tới bé đều phải nộp tiền bảo kê hàng ngày cho hắn. Khánh và đàn em thích vay của ai bao nhiêu, trả khi nào, cho bao nhiêu lãi, là quyền của hắn. Tiểu thương nào không chịu, lập tức bị quấy phá. Thỉnh thoảng Khánh còn bày trò sắp xếp lại chỗ ngồi, ai muốn có chỗ tốt hơn thì phải chi tiền. Theo tính toán sơ sơ thì từ năm 1993 cho tới khi bị bắt, mỗi tháng Khánh thu không dưới 100 triệu đồng cho riêng mình.
Vào vòng ngắm
Chuyên án triệt phá băng xã hội đen Khánh “trắng” không phải được bắt đầu từ ngày 25-6-1996, ngày hắn tổ chức cướp ở nhà hàng, khách sạn 71D-E Kim Mã, do anh Vũ Thanh Mạnh làm chủ, mà trước đó, từ năm 1992, băng nhóm tội phạm này đã nằm trong vòng ngắm của đơn vị Chống tội phạm có tổ chức thuộc Cục CSHS - Bộ Nội vụ (nay là Bộ Công an) và Công an Hà Nội. Ngày ấy, Đội Đặc nhiệm thuộc Phòng CSHS, Công an Hà Nội đã thu thập khá đầy đủ tài liệu về Khánh “trắng”. Cục CSHS đã tung những trinh sát dày dạn kinh nghiệm để nghiên cứu những vụ việc có liên quan đến Khánh.
Để thực hiện bài viết này, chúng tôi đã gặp đại tá Nguyễn Hữu Ngọc, nguyên Phó trưởng phòng 3, Cục CSHS - Bộ Công an, một người gắn liền với những chuyên án lớn như triệt phá băng tội phạm Phạm Chí Tin ở Khánh Hòa, bắt Năm Cam năm 1995... Chuyện bắt Năm Cam của đại tá Ngọc vẫn được nhiều người nhắc đến như một kinh điển trong việc bắt tội phạm truy nã. Năm 1995, cơ quan Công an quyết định bắt Nam Cam đưa đi cải tạo lao động. Thấy động, Năm Cam chuồn êm khiến công an mất rất nhiều công sức mà không lần ra nơi Năm Cam ẩn náu. Dước mác “đặc phái viên của Chính phủ”, anh Ngọc lang thang khắp các chốn ăn chơi để “móc nối” với đám đàn em của Năm Cam. Thấy ông công an ăn nói bất cần đời, ăn mặc bụi bặm, đàn em Năm Cam đoán ông này chắc là mất chất, có thể mua được. Anh Ngọc giả bộ chơi bài ngửa: “Chúng mày muốn cứu anh Năm thì đưa đến gặp tao”. Ngay ngày hôm sau, đám đàn em đưa Năm Cam đến khách sạn đối diện với trụ sở cơ quan CSĐT, Bộ Công an ở TPHCM để gặp “đặc phái viên của Chính phủ”. Nhìn tấm ảnh chân dung Năm Cam đã ố, không thể nhận diện một cách chính xác, đại tá Ngọc nghĩ ra một kế và nói: Chú Cam có nhiều tội lắm, bây giờ cứ viết một bản tường trình để tôi xem có cách nào cứu được không. Thế là Năm Cam viết tường trình ngay. Trong bản tường trình, Năm Cam lại quên không khai tên một cô con gái. Để cho chắc đó chính là Năm Cam, đại tá Ngọc hỏi: “Sao lại khai thiếu thế này?”. Năm Cam đọc lại và xác nhận: “Đúng là còn đứa nữa mà em quên”. Vậy là đúng Năm Cam rồi, đại tá Ngọc bảo mấy tên đàn em Năm Cam: về chuẩn bị tiệc rượu trước đi, cả đám răm rắp làm theo. Chỉ còn hai người trong phòng, đại tá Ngọc mới đưa cho Năm Cam chiếc còng số tám và bảo: “Chú gây nhiều tội, hôm nay anh phải bắt chú, tự khóa tay vào đi!”. Sau khi bắt Năm Cam, đại tá Ngọc trở ra Hà Nội cùng đồng đội triển khai kế hoạch phá băng Khánh “trắng”. Khi ấy, tin tức mà lực lượng Công an nắm được liên quan đến Khánh “trắng” và tập đoàn tội ác của hắn thông qua ba nguồn chính: một là, bà con tiểu thương ở chợ Đồng Xuân, Bắc Qua, Long Biên và các vùng lân cận rất sợ Khánh “trắng”; hai là, một số cán bộ, viên chức Nhà nước có việc liên quan cần giải quyết cũng e dè băng tội phạm này; ba là, một vài vụ án đặc biệt nghiêm trọng, có dấu hiệu liên quan tới Khánh “trắng” đã bị chìm xuồng. Cần phải dựng một cách rõ nét nhất bộ mặt thật của Khánh “trắng” và đàn em để tìm ra điểm nút phá án. Thực tế, tầm của Khánh “trắng” không bằng Năm Cam, nhưng Khánh nguy hiểm hơn ở chỗ, lợi dụng cơ chế chính sách để phạm tội gần như công khai. Trên mười hồ sơ vụ án có liên quan đến băng xã hội đen do Dương Văn Khánh cầm đầu đã được đặt lên bàn làm việc của những đồng chí lãnh đạo trong lực lượng công an. Điển hình như vụ giết chết anh Đạt ở Hàng Chiếu; vụ Dương Tử Anh (người tình của Phúc “bồ”) bị đâm mù một mắt ở chợ Long Biên; vụ hiếp dâm ở nhà nghỉ Hiệp Thành (Gia Lâm); vụ đưa 30 đầu gấu vào TP. Hồ Chí Minh để gây thanh thế với băng Trương Văn Cam và hàng loạt vụ bắn giết khác trên địa bàn Hà Nội. Với quyết tâm của lực lượng công an, giờ phút trả giá của Khánh “trắng” và đồng bọn đang đến thật gần.

theo CA. TP HCM
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn TauThu vì bài viết hữu ích :
Old 30-03-2011   #3
bcbc
Hội viên
 
bcbc's Avatar
 
Tham gia ngày: Jan 2006
Bài gởi: 7.346
Thanks: 2
Thanked 152 Times in 139 Posts
Blog Entries: 18
bcbc thấy tướng mạo những người này đáng để các nhà tướng học bình luận nen chuyển đề tài của anh Tấu Thư qua mục Tướng Mệnh Học. Đây là những tư liệu quý xét theo quan điỉem Tướng Mệnh Học. Kể ra có thêm yếu tố ngày giờ sinh của đương số nữa chúng ta có thể lấy đưỡc lá số TV cho đương số và luận giải được nhiều cách cục hay cua nhung trum giang ho.
bcbc is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-03-2011   #4
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Nỗi ám ảnh mang tên Khánh "Trắng" (kỳ 2)




Trích:
Nguyên văn bởi bcbc
bcbc thấy tướng mạo những người này đáng để các nhà tướng học bình luận nen chuyển đề tài của anh Tấu Thư qua mục Tướng Mệnh Học. Đây là những tư liệu quý xét theo quan điỉem Tướng Mệnh Học. Kể ra có thêm yếu tố ngày giờ sinh của đương số nữa chúng ta có thể lấy đưỡc lá số TV cho đương số và luận giải được nhiều cách cục hay cua nhung trum giang ho.
Thanks bcbc nhé.


Tiếp tục chủ đề, đưa các phóng sự về các trùm. Khánh Trắng có 4 kỳ.

Nỗi ám ảnh mang tên Khánh “trắng” (Kỳ 2)


Chiều 24-5-1996, lệnh bắt giữ Khánh “trắng” và đàn em của Khánh được Viện Kiểm sát nhân dân tối cao phê chuẩn chưa kịp ráo mực, lực lượng công an đã tổ chức bắt giữ trùm xã hội đen Hà Nội ngay tại nhà riêng của Khánh ở số nhà 31/10 phố Nguyễn Thiệp.


Cơ quan CSĐT đọc lệnh bắt Khánh “trắng”
Kỳ 2: Hốt trọn ổ
Sau khi vô hiệu hóa một tên đàn em của Khánh ngoài cửa, các chiến sĩ đã đồng loạt xông vào tóm gọn Khánh. Người nhà Khánh vẫn nói cứng với các điều tra viên: “Dăm bữa nửa tháng là về ấy mà”...
Vụ cướp giữa ban ngày
Điểm đột phá mà lực lượng công an chọn để mở màn cho chuyên án là vụ cướp ở 71D-E Kim Mã. Dương Văn Khánh quen biết anh Vũ Thanh Mạnh, trú tại 71D-E Kim Mã, Ba Đình. Anh Mạnh kinh doanh vũ trường và karaoke. Năm 1994, anh Mạnh vay của Dương Văn Đích 400 triệu đồng, giữa năm 1995 vay của Khánh “trắng” 105 triệu đồng, đầu năm 1996 vay của Trần Văn Minh (em ruột cùng mẹ khác cha với Khánh) 10 triệu đồng và một số người khác nữa. Hàng tháng, anh Mạnh vẫn trả một phần tiền gốc và lãi. Tuy nhiên, do kinh doanh thua lỗ nên ngày 4-5-1996, anh Mạnh đã mời các chủ nợ đến bàn cách trả nợ và xin khất nợ, cuộc họp này có cả Khánh “trắng”. Chính Khánh là người đứng ra yêu cầu các chủ nợ cho anh Mạnh thời hạn đến ngày 30-8-1996 mới phải trả một số tiền gốc và lãi. Tuy nhiên, chỉ một thời gian ngắn sau đó, tối 21-5-1996, Khánh lấy lý do anh Mạnh không chịu trả nợ, lại đem tài sản đi tẩu tán nên đã cử hai tên đàn em thân tín nhất là Nguyễn Quang Vinh và Tạ Văn Ninh lên 71D-E Kim Mã để thị sát trước. Rạng ngày 22-5-1996, Khánh “trắng” ra chợ Long Biên điều động hơn chục tên đàn em trong tổ kiểm tra trật tự, sử dụng ba xe ôtô vận tải và xe máy lên Kim Mã để “xiết nợ” nhà anh Mạnh.
Bọn đàn em của Khánh đến nhà anh Mạnh nhưng anh này không có nhà, chúng tự động vào quầy bar của quán karaoke lấy bia ra uống. Khi anh Mạnh đi ăn sáng về, chúng điện báo cho Khánh “trắng” đang chờ ở nhà để Khánh xuống ngay Kim Mã trực tiếp chỉ huy cướp phá. Anh Mạnh trình bày hoàn cảnh với Khánh “trắng” để xin khất nợ nhưng y không nghe, tuyên bố thu dọn toàn bộ tài sản. Thấy có nhiều đồ đạc, tài sản, Khánh điện thoại về chợ Đồng Xuân điều thêm 20 quân và một xe ôtô tải lên Kim Mã tiếp tục tháo dỡ, khuân vác, vận chuyển về chợ Đồng Xuân, nhà riêng của Khánh ở 31/10 Nguyễn Thiệp, hội trường chợ Long Biên và nhà em rể.
Sau khi tháo dỡ đồ đạc ở 71D Kim Mã, Khánh cho quân tiếp tục cướp phá tài sản ở khách sạn Hướng Dương 71E Kim Mã, chủ sở hữu là anh Vũ Hoàng Hiệp và anh Phạm Hải Long. Mặc dù cả ba anh Mạnh, Hiệp, Long đều trình bày, tài sản của khách sạn Hướng Dương không có liên quan gì đến anh Mạnh, nhưng Khánh và đồng bọn không nghe. Chúng ép nhân viên và các anh Hiệp, Long phải ngồi yên một chỗ, không được ra ngoài. Toàn bộ tài sản, đồ đạc, phương tiện trong hai căn nhà 71D và 71E Kim Mã bị chúng đục phá thu dọn hết. Trong khoảng thời gian từ 8 giờ 30 đến 13 giờ 30, Khánh đã huy động gần 40 tên đàn em, bốn xe ôtô tải để cướp phá tài sản của những người nói trên.
Đến khoảng 14 giờ cùng ngày, khi băng nhóm Khánh “trắng” đã lấy xong toàn bộ tài sản, Công an phường Kim Mã mới cử cán bộ xuống mời anh Mạnh cùng Khánh và các chủ nợ khác lên làm việc. Tại trụ sở công an, Khánh đã ép anh Mạnh phải ký biên bản thỏa thuận tự nguyện để Khánh và đồng bọn lấy đồ trừ nợ. Vụ việc này, Công an phường Kim Mã đã lập biên bản để các bên... tự giải quyết sau khi việc đã xảy ra!
Sáng 24-5-1996, Dương Văn Khánh, Đoàn Ngọc Anh, Trần Văn Minh biết cơ quan công an (Đội CSHS đặc nhiệm Công an Hà Nội) xác minh sự việc nên đã hẹn anh Mạnh đến xưởng sửa chữa ôtô Dân Chủ của Dương Văn Đích, bắt viết giấy biên nhận nợ Trần Văn Minh 250 triệu, không còn nợ Khánh, Ngọc Anh, Dũng, Đích nữa và trả lại toàn bộ tài sản cho các anh Hiệp, Mạnh, Long.
Đánh rắn dập đầu
Ngay sau khi sự việc xảy ra, một cuộc họp khẩn đã được triệu tập với thành phần gồm cơ quan CSĐT Bộ Nội vụ, Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Công an Hà Nội. Cuộc họp đánh giá những chứng cứ đã thu thập được để đưa ra kết luận: Khánh “trắng” và đồng bọn có phạm tội cướp hay không. Các thành viên tham gia đều thống nhất hành vi của Khánh “trắng” và đồng bọn là cướp tài sản. Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, các cán bộ chỉ huy hạ quyết tâm: đánh rắn phải đánh dập đầu, phải bắt giam ngay Khánh “trắng”, từ đấy đánh quật trở lại những vụ do chúng đã gây ra. Mục tiêu là phải tóm gọn, không để tên nào chạy thoát. Đây có thể coi là một cuộc họp đặc biệt, vì sau khi đã thống nhất ý kiến, các thành viên tham gia họp ở yên tại chỗ, lệnh bắt Khánh “trắng” được ký ngay tại cuộc họp.
Lực lượng Cảnh sát đặc nhiệm của Công an Hà Nội, Bộ Nội vụ được triệu tập ngay nhưng không ai biết nhiệm vụ cụ thể là gì. Nhiều mũi công tác được lệnh xuất kích cùng lúc, mục tiêu là bắt tất cả những đối tượng liên quan. Một tổ công tác gồm 20 cán bộ, chiến sĩ do đại tá Nguyễn Hữu Ngọc chỉ huy đến thẳng nhà Khánh “trắng” ở 31/10 Nguyễn Thiệp, Hà Nội. Tuy nhiên, khi cuộc họp đặc biệt còn chưa kết thúc, đại tá Ngọc đã nghĩ ra một kế rất đơn giản nhưng hiệu quả, đó là tung tin bắt Khánh “trắng” với một số đối tượng có thâm thù với Khánh nhưng vẫn đảm bảo bí mật. Đám giang hồ nghe Khánh “trắng” sắp bị bắt thì mừng lắm, chúng kéo nhau đến phố Nguyễn Thiệp để chứng kiến ngày mà kẻ thù không đội trời chung phải trả giá. Thấy đám giang hồ tụ tập rất đông gần nhà mình, Khánh “trắng” cứ nghĩ chúng đến để tính sổ với mình. Vì đã từng bị đối thủ tạt cả ca axít vào mặt nên Khánh “trắng” rất cảnh giác. Hắn huy động gần 20 đàn em trung thành và liều mạng nhất đến nhà mình để bảo vệ. Vậy là cơ quan công an không cần tốn quá nhiều công mà vẫn gom được hết đám “đầu lĩnh” của băng giang hồ này. Khi đại tá Ngọc bước vào cửa nhà Khánh, Hùng “Thanh Hóa” - một đệ tử thân tín của Khánh đứng ra chặn lại nhưng bị hạ ngay lập tức. Đã biết tiếng Ngọc “điếu” (đám giang hồ thường gọi đại tá Nguyễn Hữu Ngọc là Ngọc “điếu”), Khánh “trắng” và đám đàn em ngồi im re, ngoan ngoãn tra tay vào còng.

Lực lượng cảnh sát đặc nhiệm bao vây nhà Khánh “trắng”
Đây là một thắng lợi lớn và được coi là một kỷ lục trong phá án. Hai mươi điều tra viên, ba mươi trinh sát chỉ trong một thời gian ngắn đã nghiên cứu và thu thập trên 4.000 trang hồ sơ về Khánh “trắng” và đàn em. Trước đó, một tổ công tác đặc biệt gồm bốn người đã nằm gần sáu tháng trời tại khu vực chợ Long Biên, chợ Đồng Xuân để ghi nhận các hoạt động của tay chân Khánh “trắng”.
Tuy nhiên, làm rõ các hành vi phạm tội khác của Khánh “trắng” là không đơn giản, vì nghiên cứu những vụ án mà Khánh “trắng” và đồng bọn đã gây ra, lãnh đạo Cục CSHS và đơn vị Chống tội phạm có tổ chức nhận thấy, những vụ này xảy ra đã lâu, nhiều vụ đã được Công an Hà Nội điều tra, nhưng đã đình chỉ hoặc tạm đình chỉ, có vụ đã xử và đã thi hành án xong. Vì thế, việc phục hồi điều tra những vụ này là một việc vô cùng khó khăn phức tạp. Đó là chưa kể tới các yếu tố khác chi phối việc điều tra của công an...


Theo CA. TP HCM
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 30-03-2011   #5
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Nỗi ám ảnh mang tên Khánh “trắng” (Kỳ 3)




Nỗi ám ảnh mang tên Khánh “trắng” (Kỳ 3)


Trong kỳ trước, chúng tôi đã đề cập việc lực lượng công an chọn vụ cướp ở 71D-E Kim Mã làm điểm đột phá chỉ là nút thắt đầu tiên cần phải gỡ. Yêu cầu đặt ra và cũng là trách nhiệm của lực lượng công an là phải làm rõ những tội ác nghiêm trọng mà Khánh “trắng” trực tiếp thực hiện, hoặc là chỉ đạo đàn em gây ra.


khánh trắng trong trại giam
Một trong những vụ án gây bức xúc dư luận chính là vụ giết anh Đạt ở 44 Hàng Chiếu, Hà Nội. Khi lật lại hồ sơ vụ án này, lực lượng điều tra lại vấp phải một trở ngại lớn, đó là nhân chứng có rất nhiều nhưng ít người dám hợp tác với cơ quan điều tra.
Bị cảnh cáo sau khi... giết người!
Do va chạm, xích mích giữa anh Nguyễn Đức Thắng (tức Đạt) - một người buôn bán mũ cối ở chợ Đồng Xuân với Trần Đại Dương - đội viên tổ trật tự - tự quản chợ Đồng Xuân (do Khánh làm đội trưởng), trưa 24-3-1991, Đạt dùng dao chém vào vai Dương nhưng không gây thương tích rồi bỏ chạy ra khỏi khu vực chợ Đồng Xuân. Dương đuổi theo nhưng không bắt được vì bị một số người buôn mũ cối trong đó có anh Nguyễn Văn Hưng là anh trai của Đạt can ngăn. Dương tức tối đi tìm Khánh “trắng” để báo lại sự việc. Cho rằng anh em nhà anh Đạt dám qua mặt mình, Khánh lệnh cho Trần Đại Dương, Phạm Gia Chiến, Vũ Quốc Dũng, Tống Văn Thắng cùng Khánh đi tìm bắt anh Đạt để đưa về công an phường giải quyết. Đến khu vực trước cửa số nhà 44 phố Hàng Chiếu, bọn chúng không tìm thấy anh Đạt nhưng phát hiện anh Hưng là anh trai của anh Đạt đang ngồi uống nước. Khánh “trắng” hô cả bọn đàn em đánh, bắt anh Hưng đưa về Công an phường Đồng Xuân nhưng anh Hưng chống cự và bỏ chạy được. Trong khi cả bọn đang đánh anh Hưng thì anh Đạt chạy qua hàng bán thịt bò của một người lấy con dao thái thịt rồi chạy lại đâm Chiến bị thương vào cổ, đâm Dũng bị thương vào bụng, đầu gối. Dũng cướp được dao của Đạt và cả bọn xông vào đánh Đạt gục tại chỗ. Khánh “trắng” cầm con dao của anh Đạt, ra lệnh cho đàn em khiêng Đạt lên xích lô chở về Công an phường Đồng Xuân và đưa những tên bị anh Đạt đâm đi bệnh viện. Khi đến Công an phường Đồng Xuân thì anh Đạt đã chết.
Công an quận Hoàn Kiếm đã khởi tố vụ án giết người, khởi tố và bắt giam Vũ Quốc Dũng, Trần Đại Dương về tội giết người. Ngày 28-4-1991, vụ án được chuyển lên Phòng CSĐT Công an TP. Hà Nội thụ lý. Phòng CSĐT Công an TP. Hà Nội đã kết luận vụ án: Vũ Quốc Dũng phạm tội giết người; Trần Đại Dương phạm tội gây rối TTCC (đã thay đổi tội danh) và chuyển hồ sơ sang VKSND TP. Hà Nội đề nghị truy tố. Khánh “trắng”, Thắng, Chiến được quyết định cảnh cáo về hành vi gây rối trật tự công cộng. Sau đó không hiểu vì lý do gì, VKSND TP. Hà Nội ra quyết định đình chỉ điều tra bị can Trần Đại Dương với lý do Dương đang làm nhiệm vụ và thay đổi tội danh của Dũng từ tội giết người sang tội giết người do vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng. Phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm sau đó đã tuyên phạt Vũ Quốc Dũng một năm tù giam. Cho đến ngày cơ quan công an phục hồi điều tra vụ án thì Dũng đã chấp hành xong bản án được vài năm.
Đấu trí
Kết quả xét xử của cả hai phiên tòa đã làm cho gia đình nạn nhân phẫn nộ. Gia đình anh Đạt đã gửi nhiều đơn khiếu nại đến các cơ quan chức năng tố cáo chính Khánh “trắng” mới là thủ phạm giết chết anh Đạt, chứ không phải Vũ Quốc Dũng. Khi ấy dư luận nhân dân khu vực Hàng Chiếu - Đồng Xuân thắc mắc, nghi ngờ ở các cơ quan pháp luật, nhưng vì ai cũng sợ uy danh của Khánh “trắng”, sợ bị trả thù nên không dám tố cáo. Tuy nhiên, những thắc mắc, khiếu nại của gia đình người bị hại không được các cơ quan chức năng giải quyết thấu đáo.
Cho đến khi Khánh bị bắt trong vụ cướp ở 71D-E Kim Mã, Ban chuyên án tiếp tục nhận được đơn tố cáo của gia đình người bị hại. Lần theo những trang hồ sơ cũ đã bị khép lại, cùng với những tin tức, dư luận trong nhân dân, Ban chuyên án đã thu thập được những chứng cứ mới khẳng định: chính Dương Văn Khánh mới là thủ phạm đâm chết anh Đạt trên xích lô trên đường chở nạn nhân từ Hàng Chiếu về Công an phường Đồng Xuân, sau đó bố trí cho Vũ Quốc Dũng nhận tội thay và Dũng chỉ bị phạt một năm tù. Ban chuyên án đã báo cáo lãnh đạo Bộ Nội vụ, kiến nghị Viện trưởng VKSNDTC. Ngay sau đó, Viện trưởng VKSNDTC đã ra quyết định kháng nghị tái thẩm bản án phúc thẩm số 921 ngày 13-7-1992 của Tòa án nhân dân tối cao. Ngày 28-9-1996, Ủy ban thẩm phán Tòa án nhân dân tối cao đã xét xử tái thẩm vụ án, ra quyết định hủy hai bản án sơ thẩm, phúc thẩm nêu trên để điều tra lại.
Những chứng cứ khoa học - bản kết luận giám định pháp y, thực nghiệm điều tra với lời khai của các bị can, lời khai của các nhân chứng trực tiếp và gián tiếp, đã có đủ chứng cứ để kết luận: Sau khi anh Đạt bị Dũng tước dao, Dũng chỉ cầm dao khua lung tung về phía trước nhưng không trúng. Đạt chỉ bị đánh, không hề bị đâm ở khu vực 44 Hàng Chiếu. Chỉ sau khi bị khiêng lên xe xích lô, Đạt bị khóa chân và chính Khánh “trắng” đã sử dụng con dao lấy được từ Vũ Quốc Dũng đâm anh Đạt trên xe xích lô trên đường đưa Đạt đến Công an phường Đồng Xuân, dẫn đến cái chết của nạn nhân. Sau đó, Khánh ngang nhiên đến Công an phường Đồng Xuân nộp con dao gây án rồi đi cửa sau công an phường về nhà.

thực nghiệm điều tra vụ giết anh Đạt
Tối 24-3-1991, Khánh triệu tập bọn đàn em tham gia đánh nhau đến nhà mẹ đẻ ở phố Tôn Đức Thắng đe dọa, khống chế buộc chúng phải đổ tội cho Vũ Quốc Dũng cướp được dao của Đạt, đâm chết Đạt ở 44 Hàng Chiếu. Khánh động viên Vũ Quốc Dũng nhận tội thay mình. Khánh nghĩ, mọi toan tính của mình sẽ qua mắt được cơ quan công an, vụ án đã khép lại sau mấy năm, tội ác của hắn coi như được xóa. Đến khi bị hỏi lại từng chi tiết, hắn toát mồ hôi hột, mơ hồ cảm nhận một kết cục rất xấu đang chờ đợi mình. Tuy nhiên, để Khánh “trắng” phải nhận tội là một quá trình đấu tranh bằng trí tuệ của lực lượng công an.
Để tránh những rắc rối, lộ bí mật điều tra, chỉ duy nhất một điều tra viên là Phạm Văn Tám, nay là thượng tá - Trưởng phòng 9 Cục CSĐT tội phạm về TTXH Bộ Công an được giao nhiệm vụ hỏi cung Khánh.
Không hổ danh là một ông trùm thế giới ngầm, những ngày trong trại tạm giam, Khánh khá bình thản, ăn nói lễ phép. Một trong những nguyên nhân khiến Khánh bình tĩnh là hắn cứ nghĩ mình bị bắt chỉ vì vụ cướp trên phố Kim Mã, còn những vụ án trước đã khép hồ sơ, không ai lục lại làm gì. Khánh “trắng” có một đặc điểm không bao giờ nhìn thẳng vào người đối diện mà thường nhìn xuống chân. Thỉnh thoảng y mới liếc trộm bằng ánh mắt sắc như dao đầy gian xảo. Gần một tháng đầu, Khánh khai rất trơn tru nhưng đều là những gì đã rõ như ban ngày, còn những việc khác, y không hé ra dù chỉ một câu. Những câu trả lời của Khánh được tính toán rất kỹ lưỡng và gần như không có sơ hở. Chỉ sau ít buổi làm việc, anh Tám đã nắm ngay được những diễn biến tâm lý của Khánh. Da Khánh rất trắng nên mỗi khi phải trả lời câu hỏi khó liên quan đến những vụ việc nghiêm trọng, mặt y thoáng biến sắc. Lúc nào Khánh bực tức, cái sẹo - hậu quả của vụ tạt axít lại đỏ rực lên. Tuy nhiên, phải thừa nhận Khánh rất giỏi trong việc tiết chế cảm xúc.
Với cái đầu nhạy cảm, sau khoảng một tháng bị bắt giam, Khánh “trắng” hiểu ngay rằng, mục đích bắt hắn của cơ quan công an không phải là vụ cướp ở 71D-E Kim Mã, mà chính là một loạt những vụ án nghiêm trọng trong đó có vụ giết anh Đạt ở 44 Hàng Chiếu.
Một lần điều tra viên Phạm Văn Tám bất ngờ hỏi Khánh về cái chết của anh Đạt. Tuy hơi giật mình nhưng Khánh ngay lập tức trở về trạng trái bình thường, trả lời như một cái máy: “Vụ đó tôi biết, Vũ Quốc Dũng giết Đạt mũ cối”. Có lần điều tra viên hỏi: “Lúc đưa anh Đạt lên xích lô, anh Đạt có giãy giụa chửi bới không?”, Khánh “trắng” buộc phải thừa nhận là có, vì trên thực tế, y và đàn em phải xích chân anh Đạt lại. Lần khác, điều tra viên lại hỏi: “Ai là người nộp con dao cho Công an phường Đồng Xuân?”, Khánh cũng buộc phải nhận là mình nộp vì điều đó đã thể hiện trong biên bản. Điều tra viên hỏi tiếp: “Từ phố Hàng Chiếu về Công an phường Đồng Xuân, có ai cầm con dao ngoài anh không?”, thì Khánh ấp úng không trả lời được.
Khi vụ án giết anh Đạt được phục hồi điều tra thì những đối tượng có mặt tại hiện trường, kể cả Vũ Quốc Dũng cũng được triệu tập. Bản thân không giết anh Đạt nên Dũng khai lung tung. Trước đó, trong phiên tòa xét xử, Dũng được Khánh “trắng” hướng dẫn cách khai nên có vẻ rất lôgíc, nhưng vài năm sau, khi bị hỏi lại thì Dũng quên tịt những lời khai trước. Đối chiếu với những lời khai của Dũng với những vết thương trên người anh Đạt thì Viện Khoa học hình sự khẳng định, nếu đứng đối diện không thể gây ra những vết thương này. Nhiều khả năng, người gây ra cái chết cho anh Đạt thuận tay trái. Và để xác định Khánh “trắng” thuận tay nào, một lần điều tra viên vào hỏi cung hắn, anh không “mời thuốc” Khánh giống như những lần trước mà lần này, anh ném cho Khánh điếu thuốc từ ngoài cửa. Theo phản xạ, hắn giơ tay trái ra bắt lấy. Thoáng thấy nụ cười của điều tra viên, Khánh vã mồ hôi, lắp bắp: “Em chịu cán bộ rồi”.




theo CA Tp HCM


Tauthu: Thực ra có những vận hạn nhất định như này rồi thì chỉ cần ngày sinh chính xác là sẽ nghiệm lý được ngay giờ sinh.
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-03-2011   #6
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Nỗi ám ảnh mang tên Khánh “trắng” (Kỳ 4)




Nỗi ám ảnh mang tên Khánh “trắng” (Kỳ 4)


Được coi là quan trọng đối với Khánh “trắng” và cũng liên quan khá nhiều đến các hoạt động tội phạm của băng nhóm Khánh “trắng” chính là Nguyễn Tiến Thắng (tức Thắng “trố”), đứa em cùng mẹ khác cha của Khánh.

dương văn khánh và đồng bọn trước tòa
Kỳ 4: Cậy thế làm càn
Không hiểu sao, Khánh thương Thắng “trố” vô cùng, dù thằng em này không ít lần gây phiền toái cho y. Thắng mê cờ bạc, lấy tiền của Khánh bao gái, thậm chí gây ra vụ giết người trong trại tạm giam, vậy mà Khánh vẫn thương và cho tiền ăn chơi trác táng, thậm chí còn che giấu, can thiệp để Thắng “trố” thoát tội trong vụ giết người ở buồng giam 15A Trại tạm giam Công an Hà Nội. Cho đến khi vụ án này được phục hồi điều tra, dư luận mới biết tới một sự thật đau lòng: hồ sơ vụ án đã bị điều tra viên làm sai lệch ngay từ đầu.
Quen cũng giết
Buồng giam 15A thuộc dãy 11 - 15 Trại tạm giam Hà Nội có 22 bị can đều thuộc loại đầu gấu. Các bị can gọi buồng này là buồng “trung ương”. Đứng đầu dãy 11 - 15 là Trần Đức (Đức “béo”), Nguyễn Tiến Thắng (Thắng “trố”) là trách nhiệm, trưởng buồng 15A Thòng Trấn Lâm là trách nhiệm, “tự giác” giúp cán bộ quản giáo, sau đó là các tên Thắng “điếc”, Thắng “ngựa”... đều là những tên đầu gấu trong buồng. Bọn chúng được ăn cơm riêng, có người hầu hạ riêng. Tất cả những bị can khác đều phải nghe theo lệnh của chúng. Các bị can mới vào nhập buồng đều bị đánh để “dạy luật”, phải viết thư về gia đình xin tiền để nộp cho chúng, không có cũng bị chúng đánh. Khi đánh “dạy luật”, chúng phân công nhau: tên trông cán bộ (soi cán bộ), tên cầm chân, tên cầm tay, tên bịt mồm, tên dùng khăn, dây trói...
Bị can Nguyễn Thanh Hà cũng nằm trong trường hợp bị đánh “dạy luật” nêu trên. Khoảng 16 giờ ngày 5-10-1994, Hà được đưa vào buồng 15A. Đức “béo” tiếp nhận và chỉ chỗ cho Hà ngồi cạnh nhà vệ sinh. Hà đỏ mặt và có ý không vâng lời Đức. Đức cho rằng Hà “bật” lại nên bàn với Thắng “trố” sẽ cho Hà một bài học. Thắng “trố” bảo Đức và một số tên khác: “Thằng này nó gần nhà tao nhưng nó bướng, đánh bỏ mẹ nó đi”. Đến khoảng 18 giờ cùng ngày, cán bộ quản giáo ra khỏi buồng. Chúng chuẩn bị đánh thì Hà phát hiện và nhảy lên bể nước. Thắng “trố” ra hiệu cho tên Hào đi vòng ra sau lấy áo may ô chịt cổ Hà lôi xuống. Cả bọn xông vào đánh, sau đó lôi Hà ra phía sau bể nước giấu khi phát hiện cán bộ quản giáo đi tới. Cán bộ đi khỏi, chúng lại tiếp tục lôi Hà ra đánh cho đến khi người này không còn phản ứng gì nữa.
Sau đó, Thắng “trố” bắt các bị can trong buồng không được khai hắn đánh chết Hà. Vì sợ Thắng “trố” có ông anh Khánh “trắng” đang tự do tung hoành ngoài xã hội, các nhân chứng khi ấy không dám hé răng nửa câu, vả lại, có người khai về Thắng “trố” đều bị điều tra viên gạt đi.
Thắng “trố” sinh năm 1968, có năm tiền án tiền sự, 14 tuổi đã bị tập trung vào trường giống như trường giáo dưỡng bây giờ, lại có anh là trùm giang hồ Hà Nội, thế nên chất lưu manh đã ngấm vào máu Thắng. Hắn không biết sợ là gì vì cứ nghĩ đã có “anh Khánh” lo. Khánh “trắng” không từ một tội ác nào nhưng lại ghét nhất cờ bạc và cũng chưa bao giờ là kẻ mê gái. Thế nhưng, đứa em được Khánh thương nhất thì khác hoàn toàn. Thắng “trố” suốt ngày chơi bời, cờ bạc và tán gái. Với túi tiền lúc nào cũng đầy và cái danh em trai Khánh “trắng”, Thắng “trố” dễ dàng “cưa” được rất nhiều gái đẹp trong đó có nhiều người con nhà tử tế, được học hành, có công ăn việc làm đàng hoàng. Sau khi cùng đồng bọn đánh chết anh Hà, Thắng “trố” thật sự lo sợ và đã cầu cứu anh. Giận thằng em tím mặt nhưng Khánh không nỡ để nó chết. Sẵn mối quan hệ khá thân thiết với một số người có trách nhiệm, ngay sau khi nhận được lá thư cầu cứu của Thắng với nội dung: “Bọn chúng (tức là các bị can khác) đang có ý định đổ tội cho em”, Khánh đã lên kế hoạch giải cứu em trai. Bằng quan hệ và tiền bạc của Khánh, Thắng “trố” đã thoát án tử hình một cách ngoạn mục.
Sau khi Khánh “trắng” bị bắt, gia đình nạn nhân Nguyễn Thanh Hà mới có đơn tố cáo trong vụ án còn để lọt Thắng “trố”. Một số người từng bị giam chung với Thắng ở Trại tạm giam Hà Nội cũng cung cấp cho Ban chuyên án tin tức, tài liệu nêu trên. Vì vậy, Ban chuyên án quyết định điều tra lại hành vi của Nguyễn Tiến Thắng trong vụ án. Cơ quan điều tra đã đồng loạt cử điều tra viên đi sáu trại cải tạo, trại tạm giam như: Trại tạm giam Hà Nội; Trại Văn Hòa, Hà Nội; Trại Tân Lập, Vĩnh Phúc; Trại cải tạo số 5; Trại Thanh Lâm, Thanh Phong - Thanh Hóa và cả ở ngoài xã hội để thu thập chứng cứ. Hai mươi phạm nhân từng bị giam cùng buồng với Thắng “trố” tại thời điểm vụ án xảy ra đã được ghi lời khai. Biết Khánh “trắng” đã bị bắt, lại được sự động viên, giải thích của điều tra viên, 12/20 phạm nhân khai đã trực tiếp chứng kiến Thắng “trố” bàn bạc, chủ mưu và trực tiếp đánh chết anh Hà. Bốn người khai không nhìn thấy Thắng đánh, nhưng có nghe Hà nói với Thắng trước khi chết: “Thắng trố! Mày là bạn tao, mày đánh tao, tao mà đi tao hận mày suốt đời”.
Trong quá trình bị giam giữ, Thắng “trố” còn viết thư cho người yêu và bức thư này đã bị cơ quan công an phát hiện, thu giữ. Thắng viết: “Qua hai chị Hằng, Tuyết gặp ngay anh Khánh, nói gặp anh ngay lập tức, qua thụ lý vụ án này, anh sẽ nói rõ... Nếu không anh không có ngày về đâu...”, “...Cuộc đời anh phụ thuộc cả vào anh Khánh, cho nên tốt hay xấu, số phận sẽ ra sao phụ thuộc ở cả người anh”, “Chúng nó về hết, anh phải xử, anh hận chúng nó lắm, thôi anh dại anh phải chịu, anh Khánh đang lo cho anh...”.
Nguyễn Tiến Thắng
Hồ sơ bị làm sai lệch
Quá trình điều tra về hành vi phạm tội của Nguyễn Tiến Thắng và Đặng Đức Thắng, Ban chuyên án đã xem xét đến nguyên nhân tại sao hai tên Thắng lại bị bỏ lọt tội. Kết quả điều tra đã có đủ cơ sở để kết luận: sở dĩ Thắng “trố” và Thắng “ngựa” bị bỏ lọt tội là do có hành vi làm sai lệch hồ sơ vụ án của điều tra viên Ngô Duy Ân. Khi cơ quan điều tra hỏi cung các nhân chứng là bị án, có rất nhiều người khai về việc Thắng “trố” tham gia đánh anh Hà. Họ đã khai với điều tra viên Ngô Duy Ân nhưng Ân không ghi vào biên bản mà còn nói với các bị can là “khai bớt thằng nào hay thằng ấy”. Ngày 25-10-1994, Ngô Duy Ân ký sổ cung trích xuất hai bị can Hào và Thắng “trố” ra làm việc. Ân hỏi cung Hào, Thắng “trố” viết bản tự khai. Trong bản tường trình, Thắng “trố” thừa nhận sau khi Hà bị đánh, hắn có lại gần đá nhẹ vào người Hà mấy cái xem có việc gì không, nhưng tài liệu này Ân đã không đưa vào hồ sơ vụ án.
Như vậy, chỉ cần căn cứ vào những chứng cứ, tài liệu mà Ân đã thu thập được đến thời điểm tháng 10-1994 đã có thể xác định Thắng “trố” có liên quan trực tiếp đến vụ án và có dấu hiệu đồng phạm với Đức và đồng bọn trong việc đánh chết Hà, nhưng Ân đã bỏ qua những tài liệu này, làm sai lệch hồ sơ vụ án, bỏ lọt Thắng “trố” ngay từ đầu.
Không chỉ thế, trong khi hỏi cung, Ân còn cho người nhà gặp Thắng “trố” tại buồng hỏi cung, dùng bản thân Thắng “trố” đe dọa các bị can khác để họ không khai về Thắng. Ngoài ra, Ân còn tự ghi nội dung lời khai của một số bị can vào bản cung rồi bắt họ ký mà không cho họ đọc lại, mục đích cũng là muốn để lọt Thắng “trố”. Bởi vậy mới có các trường hợp cùng một lúc Ân gọi nhiều bị can ra làm việc, nhiều bản cung của các bị can trùng nhau về ngày giờ làm việc. Để khách quan, Ban chuyên án đã cho kiểm tra lại sổ đi cung thì đúng ngày giờ đã ghi trong bản cung các bị can trên, Ngô Duy Ân đã ký sổ trích xuất các bị can để hỏi cung cùng một lúc. Khi bị khởi tố, bắt tạm giam, Ân đã cố tình che giấu mối quan hệ với Khánh “trắng”. Nhưng bản thân Khánh “trắng” và một số tên là đồng bọn đã thừa nhận Ân và Khánh “trắng” có quan hệ với nhau. Ân từng nhờ Khánh trông giữ đất đai cho gia đình mình. Trong sổ tay của Ân có ghi một số điện thoại (nhưng đã xóa), kết quả giám định cho thấy đó chính là số điện thoại của Khánh “trắng”. Điều đó chứng tỏ khi Ban chuyên án bắt đầu điều tra các vụ liên quan đến Khánh thì Ân đã tính đến việc xóa các dấu vết quan hệ với Khánh “trắng”.
Từ những chứng cứ thu thập được, cơ quan điều tra có đủ cơ sở kết luận: Ngô Duy Ân có hành vi làm sai lệch hồ sơ vụ án, bỏ lọt hai tên tội phạm nguy hiểm. Với hành vi này và hành vi tàng trữ vũ khí quân dụng trái phép, Ân đã bị truy tố và phạt tám năm tù giam.



theo CA Tp HCM
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-03-2011   #7
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Phúc Bồ




Phúc Bồ:



Cho tới giờ, khi những tay anh chị như Sơn "bạch tạng", Khánh "trắng" đã “dựa cột”, đám giang hồ đất Hà Nội một thời, nay chỉ còn Nguyễn Thị Phúc (Phúc "bồ") quay trở lại với cuộc đời sau khi phải “bóc 11 cuốn lịch”.
Vào những năm cuối của thập kỷ 1990, cái tên Phúc “bồ" và Khánh “trắng" từng là nỗi kinh hoàng cho những người dân lành vô tội buôn bán ở khu vực chợ Đồng Xuân, Hà Nội. Núp dưới danh nghĩa những đội bốc xếp, vận chuyển hàng hóa cho những người buôn bán, Phúc “bồ" và Khánh “trắng" thực chất là những tên lưu manh sừng sỏ cầm đầu những băng nhóm "xã hội đen" ngang nhiên lộng hành bắt nạt và chèn ép những dân lành buôn bán.

Bằng các thủ đoạn độc quyền vận chuyển, bốc xếp, thu tiền bến bãi, ép giá, bắt phạt, đe dọa báo cán bộ thuế vụ, chúng đã thu tiền trái phép đối với người kinh doanh buôn bán hoặc người từ địa phương khác đến giao hàng. Thậm tệ hơn, chúng đã xâm phạm chỗ ở, bắt giữ người trái pháp luật, cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê, và tiến hành hàng chục vụ đâm thuê chém mướn gây thương tích cho người dân vô tội. Tham gia giải quyết các vụ mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân bằng "luật rừng", cho đàn em khống chế đe dọa buộc bên đối phương phải chấp nhận những điều kiện và luật lệ do chúng đặt ra, băng nhóm của chúng đã khiến cho bao nhiêu người phải điêu đứng.

Nếu như Khánh “trắng" là một sát thủ máu lạnh đội lốt một ông đội trưởng đội bốc xếp có vẻ ngoài hào hoa lịch lãm và làm nhiều công tác từ thiện để che mắt thiên hạ thì Phúc “bồ" lại là một người đàn bà "hung dữ" trắng trợn cầm đầu băng nhóm "xã hội đen" thu nạp đám đàn em thân tín là những tên lưu manh trộm cắp, côn đồ hung hãn từng vào tù ra tội. Đàn bà dễ có mấy tay, mà đàn bà như Phúc “bồ" thì đàn ông dù có máu mặt giang hồ cũng phải quy phục dưới trướng của thị.

Không đến mức chém giết người dã man, trắng trợn và thâm độc như Khánh “trắng", song với 21 tháng tồn tại, băng nhóm của Phúc “bồ" làm mưa làm gió đối với bà con buôn bán ở chợ tạm Phùng Hưng và một số khu vực lân cận quanh chợ Đồng Xuân. (Lúc đó chợ Đồng Xuân bị cháy nên chính quyền lập chợ tạm Phùng Hưng cho bà con buôn bán). Đứng đằng sau với vai trò chủ mưu và cầm đầu băng nhóm, Phúc “bồ" đã dựng người tình của mình lên làm đội trưởng đội bốc xếp.

Thị lập ra các tổ bốc xếp nhỏ ở từng khu vực buôn bán các mặt hàng, đưa những tên lưu manh lên làm tổ trưởng và đề ra mức tiền hằng ngày phải nộp cho từng người, từng tổ, từng nhóm. Các đội viên phải tìm mọi cách để đạt chỉ tiêu, nếu không Phúc “bồ" sẽ cho người đánh, hoặc không cho làm nữa. Bằng cách đó, Phúc “bồ" và Khánh “trắng" thu nhập mỗi tháng hàng trăm triệu đồng.

Phúc “bồ" và Khánh trắng" từng **ng độ nhau rất nhiều lần để dàn xếp lãnh thổ hoạt động của băng nhóm. Nhiều vụ "thanh toán" nhau diễn ra khá tàn bạo. Điển hình là vụ chém nhau giữa hai băng nhóm ở bốt Hàng Đậu mà kết quả là người tình của Phúc “bồ" - đội trưởng đội bốc xếp của thị, đã bị đàn em Khánh “trắng" lấy đi một mắt do bị chúng hắt axít. Sau nhiều lần dàn xếp, cuối cùng khu vực hoạt động của hai băng nhóm được xác lập. Khánh “trắng" cai quản khu vực chợ Đồng Xuân, Phúc “bồ" cai quản ở các khu vực lân cận.

Tồn tại vỏn vẹn 21 tháng, có vẻ như khoảng thời gian ấy là quá ít so với tiếng tăm lưu manh giang hồ nổi khắp Hà Nội của băng nhóm Phúc “bồ". Cuối cùng thì Phúc cùng các đệ tử cũng đã bị pháp luật trừng trị đích đáng. Phúc “bồ" lĩnh án tù 11 năm ở trại 5 Thanh Hóa.

Khi còn bị "lưu kho" tại trại giam số 5 Thanh Hóa, lúc nào Nguyễn Thị Phúc cũng được vài ba chục chị em chăm bẵm từng miếng ăn, giấc ngủ. Ở đâu người đàn bà có nước da trắng, đôi mắt sắc lạnh như sói hoang, với những chiến tích độc nhất vô nhị, cũng được xếp vào vị trí đại ca.

Nhưng tất cả sự cung phụng của các phạm nhân trong buồng giam vẫn không thể khỏa lấp được nỗi nhớ nhà, nhớ chồng, con và cả người tình cùng những ngày tháng coi trời bằng vung của thị. Nhiều lúc Phúc "bồ" như điên dại, hết la hét lại khóc lóc một mình.

Cuối năm 2002 Phúc được ân xá ra tù. Không còn nhà cửa, nghề nghiệp, được sự giúp đỡ của anh trai và cô em gái, chị ta mua được một căn nhà ở phố Trần Khát Chân, mở hàng nước trà chén, sau đó chuyển qua buôn bán mỹ phẩm và điện thoại di động.

Có lẽ cái gì muốn thì người đàn bà này cũng thực hiện được nhờ quá khứ “thở ra khói nói ra lửa” của mình. Duy chỉ có một điều Phúc bất lực, đó là không thể cứu được hai con trai thoát khỏi nàng tiên nâu. Trước kia chuyên đi bắt chẹt người khác, nay Phúc "bồ" lại bị trắng tay bởi chính những đứa con của mình.

Do quá ham làm việc và nghĩ ngợi nhiều, bước sang tuổi 49 (tháng 8- 2005) Phúc đã bị một cơn tai biến mạch máu não. Trong những ngày chị ta vật lộn với cái chết tại bệnh viện, thì ở nhà 2 đứa con nghiện ngập lần lượt mang đồ đạc đi bán. Mặc dù có con nhưng Phúc thường xuyên bị bỏ đói và phải một mình vật lộn với nỗi đau thể xác.

Quá xót em, anh trai và em gái Phúc đã đưa chị ta về ngôi nhà nhỏ trong ngõ 57 Hàng Bồ để chăm sóc. Phúc thêm một lần đau đớn vì 2 đứa con, đứa phải vào trại cai nghiện, đứa thì đã chết trong một lần sốc thuốc. Chị ta đã suy sụp hoàn toàn.

Chúng tôi tìm đến ngõ 57 Hàng Bồ. "Bà trùm" một thời lừng lẫy trong giới giang hồ giờ ngồi bất động giữa chiếc giường sắt đen sì. Khi chúng tôi ngồi xuống cạnh người đàn bà bệnh tật đó cũng không có chút phản ứng nào. Trên khuôn mặt ngơ ngẩn chỉ duy nhất đôi mắt là phảng phất tia sắc lạnh của một thời vùng vẫy.

Thấy khách lạ, chị giúp việc tên Thanh tất tả chạy về. "Các anh có hỏi thì bà Phúc cũng chẳng biết trả lời đâu. Bây giờ bà ấy không nói được gì, chỉ giơ tay ra hiệu thôi. Trước tôi cũng có mấy người chăm sóc bà Phúc nhưng đều không chịu nổi vì bà ấy quá to béo và lại ăn uống nhiều, bài tiết lắm, tính nóng không thích cái gì là ném đi ngay".

Tôi hỏi: “Một ngày bình thường của bà Phúc thế nào? Chị Thanh thật thà liệt kê: "Sáng sớm ngủ dậy phải đưa bà ấy vào nhà vệ sinh tắm rửa, khắc phục hết hậu quả của một đêm tự do bài tiết. Sau đó đi mua đồ ăn sáng đút cho ăn, rồi bật TV để tự ngồi xem, lúc đó tôi quay sang dọn nhà, giặt quần áo. Trưa bà Phúc chỉ ăn phở, đến tối mới ăn cơm. Xưa bà ấy ăn sướng quen, nên bây giờ đồ không ngon là vứt đi ngay.

Tuy không nói được nhưng thi thoảng hễ ai cho tiền là bà ấy giắt luôn vào cạp quần". Chị Thanh nói, ngoài những người thân và hàng xóm chạy qua chạy lại hỏi thăm, thỉnh thoảng cũng có vài người tự nhận là đàn em đến, vội vàng dúi vào tay chị Phúc ít tiền rồi đi ngay, nhưng càng ngày càng thấy thưa dần. Chỉ có mấy anh công an khu vực thì vẫn đều dặn tới thăm hỏi, động viên.

Nhìn người đàn bà đã đờ đẫn cả về thể xác lẫn tinh thần, một mình cô đơn trong góc nhà, bao nhiêu ấn tượng về một Phúc "bồ" giang hồ khét tiếng chợt mờ đi. Chỉ còn lại trong lòng chúng tôi một nỗi buồn. Trong cuộc đời, dù cách này hay cách khác, có lẽ những người có quá khứ như chị ta đều ít nhất phải một lần trả giá...
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 31-03-2011   #8
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Phúc Bồ - Ngày ấy và bây giờ.




Phúc "bồ" lừng lẫy một thời, giờ chỉ còn biết hạnh phúc bên bể cá
Phúc “bồ” ngây dại trong vòng tay người thân

Thứ Hai, ngày 01/03/2010, 14:51







Giữa những năm 1990, cùng với Khánh “trắng”, Phúc “bồ” đã trở thành nỗi kinh hoàng cho không biết bao nhiêu người dân Hà Nội. Nhưng ít ai biết rằng, người phụ nữ “lừng lẫy” một thời trong giới giang hồ Hà Nội ấy giờ đây đang phải sống những năm tháng cuối đời trong bệnh tật dày vò, gia đình tan nát.







Điều duy nhất mà số phận còn dành cho người đàn bà đó là những người anh, người chị trong gia đình, vì tình máu mủ ruột vẫn tha thứ và yêu thương bà cho đến phút cuối.
Gặp Phúc “bồ” trong một viện điều dưỡng ở Từ Liêm, tôi hoàn toàn bất ngờ khi trước mặt tôi là một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, gương mặt ngây dại, ngơ ngác. Tôi đã phải đợi hơn nửa tiếng mới được gặp người phụ nữ này, vì các điều dưỡng viên ở đó bảo bà đang được đưa đi tắm rửa, vệ sinh và đóng bỉm.
Gặp chúng tôi, bà cười ngô nghê và ra hiệu nhờ chúng tôi đưa ra bể cá bên ngoài. Đó là chỗ bà thích ra nhất mỗi buổi chiều. Người phụ nữ một thời tung hoành giang hồ gây bao oan nghiệt, giờ hiền lành đến không ngờ và biết hạnh phúc chỉ với việc ngắm những con cá đủ màu sắc đang bơi qua bơi lại.
Anh trai Phúc “bồ”, ông Nguyễn Năng Quang hiện đang sống trong ngôi nhà nhỏ tại ngõ 57 Hàng Bồ. Nhắc đến cô em gái Phúc “bồ” của mình, ông trầm ngâm kể: “Nó bị tai biến mạch máu não gần 4 năm nay. Giờ người cứ mê mê, tỉnh tỉnh, đến anh chị em trong nhà nó cũng không nhận ra. Bố mẹ tôi tuy chỉ là dân buôn bán ở phố cổ, nhưng gia đình có truyền thống nho giáo, nên từ nhỏ đã dạy bảo chúng tôi rất kĩ về việc anh em trong gia đình phải biết đùm bọc nhau. Con bé đã gây cho cả gia đình tôi không biết bao nhiêu mà kể những sóng gió, phiền phức, nhưng khi nó ốm đau, hoạn nạn, là phận làm anh, làm chị, chúng tôi vẫn cố gắng hết mức có thể để chăm sóc, lo lắng cho nó”.
Theo như lời các anh chị của Phúc “bồ” thì trong khi 3 anh chị đều rất ngoan ngoãn, hiền lành thì ngay từ nhỏ, Phúc “bồ” đã thể hiện cá tính ngang tàng, bướng bỉnh khác người, khiến bố mẹ nhiều phen đau đầu. Cái gì mà Phúc đã thích, thì bất kể đó là ai, cô cũng sẽ giành lấy cho bằng đường, chứ quyết không chịu nhường nhịn, dành phần thua thiệt về mình. Chính vì cá tính không sợ trời, không sợ đất nên dù bé nhất nhà, nhưng Phúc “bồ” bao giờ cũng bị bố mẹ mắng nhiều nhất.
Ông Quang kể: “Năm 1970 -1971 tôi đi bộ đội về thì đã thấy Phúc có những biểu hiện mang hơi hướng anh chị. Khi đó nó mới ở tuổi thiếu nữ, nhưng không hiểu sao rất có uy với đàn ông, kể cả những tay “có số có má” trong giới anh chị Hà Thành. Tôi nghĩ dường như nó có khả năng uy hiếp người ta bằng giọng nói và cá tính mạnh mẽ của mình, chứ nó là phận liễu yếu đào tơ, làm sao dùng vũ lực để khuynh đảo giang hồ được”.
Đến giữa những năm 1990 thì Phúc “bồ” thực sự trở thành đàn chị có máu mặt ở Hà Thành, nắm uy quyền về kinh doanh bốc vác ở nhiều chợ Hà Nội. Nhiều tiểu thương chỉ nghe đến cái tên Phúc “bồ” là đã “vã mồ hôi”. Thế nhưng có một điều mà tất cả mọi người trong gia đình Phúc “bồ” cũng như công an phường Hàng Bồ đều phải công nhận là dù có đi gây sự khắp bốn phương tám hướng, nhưng với bà con lối xóm quanh nhà thì Phúc vẫn rất nhã nhặn và niềm nở. Đàn em của Phúc đều được chỉ thị là tuyệt đối không bao giờ được động chạm đến bất cứ ai trong khu phố nơi Phúc ở. Có lẽ vì thế, nên sau này, khi Phúc “bồ” ra tù, gặp nhiều tai ương, hoạn nạn, người dân ở phố Hàng Bồ vẫn dành cho bà nhiều thương cảm, xa xót.
Ông Nguyễn Năng Quang kể: “Ra ngoài có thể hét ra lửa, nhưng về nhà nó vẫn biết tôn ti trật tự, tôi và các chị nó có mắng mỏ nó cũng chỉ cúi đầu im lặng chứ không dám cự lại. Có lần, người ta đến mách những việc nó làm, tôi đánh nó trước mặt nhiều đàn em, nó cũng không dám cãi lại một câu”.
Vào cái thời oanh liệt nhất, thiên hạ rỉ tai nhau rằng Phúc “bồ” kiếm được rất nhiều tiền, nhưng nói chuyện với tôi trong ngôi nhà nhỏ của mình, ông Nguyễn Năng Quang khẳng khái chia sẻ: “Đứng trước bàn thờ bố mẹ, tôi không dám nói dối. Những năm đó, nó không mang về nhà được một đồng nào, chỉ có lấy của nhà đem đi. Tiền nó kiếm được có lẽ nhiều, nhưng tiền nó nuôi đàn em, nuôi bạn bè cũng nhiều không kém. Lúc nào thiếu tiền, nó lại về nài nỉ, nịnh nọt mẹ tôi để xin tiền.Cả đời buôn bán, cũng có ít của ăn của để, nhưng mẹ tôi có bao nhiêu tiền, cái Phúc nó lấy hết. Có lần nó “dọa” bà: “Mẹ mà không cho con tiền, người ta bắt con vào tù đấy”. Mẹ tôi nằm trên giường bệnh, những chuyện nó gây ra chúng tôi đều giấu không cho bà biết, nhưng bà vẫn đoán được một phần. Nên nó cứ nói thế là bà sợ, dù không có tiền thì bà cũng bắt bằng được chúng tôi phải góp lại đưa cho nó”.
Phúc "bồ" giờ ngô nghê như con trẻ
Sau khi Phúc “bồ” bị bắt và cải tạo tại trại giam số 5, Bộ Công an (Yên Định, Thanh Hóa), đàn em tứ tán, phiêu dạt khắp nơi, chẳng ai ngó ngàng gì đến “bà chị” đang mòn mỏi trong tù. Chồng bà cũng đâm đơn li dị và hoàn toàn không đoái hoài đến việc thăm nuôi vợ. Lại chỉ có mấy anh chị ruột của bà xúm vào lo việc thăm nuôi, chu cấp cho bà hàng tháng.
Vốn quen sung sướng từ bé, nên ở trong trại giam, Phúc “bồ” thường xuyên viết thư về nhà nhờ gia đình gửi cho hết cái này đến cái kia. Nhờ sự quan tâm của gia đình, nên cuộc sống của Phúc “bồ” ở trong tù cũng không đến nỗi “khó thở”, nếu không muốn nói là khá đầy đủ, sung túc: “Nó quen được gia đình lo lắng và chiều chuộng rồi, nên khi đó chắc chẳng mấy trân trọng tình cảm gia đình. Nhưng chúng tôi không để bụng. Ngày nó ra tù, cũng lại là chúng tôi góp tiền vào mở cho nó một cửa hàng mỹ phẩm để nó có cái mà nuôi thân. Nhưng nó cũng không làm được, vì có bao nhiêu, con cái đến bòn rút hết. Từ lúc nó bị tai biến mạch máu não cách đây 4 năm và trở nên ngơ ngơ ngác ngác như thế này, cũng chỉ có anh em trong nhà cưu mang nó” – ông Quang kể.
Tất cả người dân trong ngõ 57 Hàng Bồ, nơi Phúc “bồ’ được anh chị em ruột cưu mang khi hoạn nạn đều nói rằng những năm tháng về già, tuy gặp nhiều tai ương, nhưng Phúc “bồ” luôn có một điều may mắn là luôn được những người anh, người chị ruột thịt cưu mang.
Từ khi nằm liệt giường, sống trong trạng thái mê mê tỉnh tỉnh, Phúc được người anh Nguyễn Năng Quang đưa về ngõ 57 Hàng Bồ rồi thuê người chăm sóc. Mọi chi phí đều do ông Quang và hai người chị gái (một sống bên phố Hàng Bạc, một người định cư bên Canada) gom góp vào. Chồng chết rồi đến một trong hai đứa con trai cũng chết vì ma túy, nếu không nhờ sự chăm sóc của gia đình, thì cuộc đời của người phụ nữ một thời “oanh liệt” hẳn sẽ còn nhiều bi kịch hơn thế này.
Kể về cô em gái bướng bỉnh, ngang tàng của mình, ông Quang buồn bã nói: “Đưa nó về nhà chăm sóc được mấy năm, nhưng vì nó ốm yếu, bệnh tật, mọi việc đại, tiểu tiện đều diễn ra trên giường, nên người giúp việc cứ đến làm một thời gian lại đòi tăng giá. Họ cứ đòi tăng mãi, tăng mãi, đến lúc mình không chấp nhận, không tăng nữa thì họ bỏ, chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Tôi lại đang đau ốm, bệnh tật, vừa phải đi cắt lá gan về, cực chẳng đã, chúng tôi phải đưa cô Phúc vào một viện điều dưỡng tư nhân chuyên chăm sóc người già bệnh tật, chi phí mỗi tháng 5 triệu đồng, dù đắt đỏ, nhưng chúng tôi vẫn chấp nhận vì mong em gái mình có một cuộc sống thoải mái nhất có thể”.
Các bác sĩ ở bệnh viện điều dưỡng nơi Phúc ở kể rằng, tuy viện ở một nơi xa xôi, nhưng hàng tuần đều có người nhà đến thăm nom Phúc “bồ”, lo lắng cho bà từ viên thuốc đến quả cam. Dù ý thức đã mất gần như hoàn toàn, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh hay chị đến, ánh mắt của Phúc “bồ” cũng sáng lên, lấp lánh tình cảm và đầy sự biết ơn.
Ông Nguyễn Năng Quang bùi ngùi: “Cứ nhìn thấy chúng tôi là nó lại vui tươi như trẻ con, cứ cố nói điều gì đó mà không nói được. Nhiều lần mấy anh chị em rủ nhau đến thăm, nhìn nó ngồi trên xe lăn ngơ ngơ ngác ngác như thế, chúng tôi không tránh khỏi cảm giác tê tái, cứ nói với nhau, nhìn thế này ai mà biết được đây là Phúc “bồ” một thời tiếng tăm lẫy lừng”.
Các bác sĩ ở viện cũng không hay biết gì về danh tính của Phúc “bồ”, họ chỉ biết bà đơn thuần là một người phụ nữ bệnh tật vô hại và hết lòng chăm sóc. Thỉnh thoảng họ cũng thắc mắc với ông Quang khi thấy có những người xăm trổ đầy mình đến thăm cô Phúc, tự xưng là “người nhà”.
Ông Quang ngậm ngùi: “Tôi thì nghĩ rằng quá khứ đã qua rồi. Em gái tôi đã mắc sai lầm và đã phải trả giá bằng những năm tháng tù đày, bằng sự tật nguyền, ốm yếu trong những năm tháng cuối đời, bằng cả cái chết của chồng và con trai nó. Nó đã phải đền tội đủ rồi, và hoàn cảnh của nó bây giờ thì vô cùng đáng thương. Gia đình chúng tôi không ai muốn đào bới quá khứ lên nữa. Cái gì đã là ký ức thì hãy để cho nó ngủ yên”.


Nguồn: 24h.com.vn


link: http://hn.24h.com.vn/an-ninh-hinh-su...51a281357.html




Tấu Thư: Nhìn tướng diện của Khánh Trắng hay Phúc Bồ đều là những người da trắng, môi đỏ. Đều có một nét chung là lưỡng quyền khá cao và đôi mắt khá đặc biệt.
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-04-2011   #9
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Sơn Bạch Tạng




Sơn Bạch Tạng.





Đó là Trần Quốc Sơn, kẻ mà Năm Cam từng tuyên bố với Dung Hà: "Nếu cô có ý định bắn Sơn thì hãy bắn anh trước". Và 15h ngày 16/3, y đã bị Cơ quan CSĐT, Bộ Công an, ra lệnh khởi tố, bắt khẩn tại nhà riêng ở ngõ Lương Sử A, Quốc Tử Giám, Hà Nội về tội tổ chức đánh bạc.
Sơn ăn mặc lịch sự, sang trọng, dáng vẻ thư sinh… nhưng đã có 4 tiền án, 6 tiền sự và hai lần bị tập trung cải tạo.
Đầu thập niên 90, ở Hà Nội, Sơn quản lý nhóm đàn em gồm 17 tên, đều là những đối tượng lưu manh khét tiếng. Bọn chúng chuyên bảo kê các nhà hàng, đòi nợ và đâm thuê chém mướn.
Năm 1995, Sơn "bạch tạng" bị phạt thi hành án tại trại tạm giam Thanh Hà (Phú Thọ), tiếng tăm của hắn vang đến tai Năm Cam, lúc đó cũng đang cải tạo tại đây. Hai người làm quen, và nhanh chóng trở thành cạ cứng của nhau. Năm Cam rất quý Sơn "bạch tạng", chúng kết tình huynh đệ. Ra khỏi trại giam, Năm Cam tin tưởng giao cho Sơn quản lý nhiều sòng cá độ ở thành phố, có việc gì quan trọng cũng đều gọi và giao trực tiếp cho người em kết nghĩa này.
Dung Hà từng lên kế hoạch bắn Sơn "bạch tạng"
Trở thành đàn em thân tín của anh Năm, được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng, Sơn trở thành cái gai trong mắt nữ quái Dung Hà.
Trước khi Sơn xuất hiện, Dung Hà được anh Năm sùng ái. Năm Cam từng hứa giúp thị mở sòng bạc tại 17, phố Bùi Thị Xuân, TP HCM. Sòng bạc mở được 3-4 hôm, đang làm ăn thuận lợi, mỗi ngày thu về hơn 70 triệu đồng thì bỗng nhiên vắng khách. Cho đàn em điều tra, Dung Hà biết Thắng "tài dậu" cùng Sơn "bạch tạng" vừa từ Bắc vào, được Năm Cam tin dùng, giao cho quản lý một số sòng. Vì vậy sòng bài của thị bị phong toả, số con bạc lai vãng đến đây ít đi.
Để cứu vãn tình hình bi đát, Dung Hà đến xin được làm ăn cùng Năm Cam tại sòng bạc ở quận 8, nhưng bị từ chối thẳng thừng. Mở sòng thì không có khách, muốn chung sòng cũng không xong, Dung Hà càng nhảy dựng lên khi phát hiện, trong khi từ chối lời đề nghị của thị, Năm Cam lại cho Sơn chung sòng ở quận 8. Hơn nữa, Sơn không phải đóng "thùng tẩy", được hưởng 30% lãi thu được, đây là ngoại lệ trong giới giang hồ TP HCM. Thế là bao nhiêu nỗi cay cú được trút lên đầu Sơn "bạch tạng".
Biết Sơn có việc phải ra Hà Nội, Dung Hà tổ chức đàn em phục kích tại khách sạn Las Vegas ở số 7 Lê Văn Hưu. Nhưng kế hoạch bị đổ bể vì Sơn đã được báo trước nên không xuất hiện.
Về Sài Gòn, Sơn thưa lại mọi chuyện với ông anh kết nghĩa, Năm Cam lập tức cho gọi Dung Hà để hỏi, thị chối đây đẩy. Để làm rõ chuyện, Năm Cam tổ chức buổi đối chất tại nhà hàng Maxim giữa Thắng "tài dậu", Sơn "bạch tạng", Dung Hà cùng hai người nữa. Hà tiếp tục không thừa nhận, vì vậy Năm Cam đưa cho thị 3.000 USD với yêu cầu bỏ qua xích mích, và không quên cảnh cáo Dung Hà nếu muốn lấy mạng Sơn "bạch tạng" thì phải bước qua xác anh Năm.
Sau khi Dung Hà bị hạ sát, Sơn "bạch tạng" trở ra Bắc. Y sẽ được di lý vào Nam để tập trung điều tra làm rõ hơn những tội ác mà Năm Cam và đồng bọn đã gây ra.
(Theo Tuổi Trẻ)
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Old 02-04-2011   #10
TauThu
Hội viên
 
Tham gia ngày: Jun 2006
Bài gởi: 411
Thanks: 61
Thanked 57 Times in 49 Posts
Điển tích về Sơn bạch tạng.




Điển tích về Sơn Bạch Tạng.

Trong giới giang hồ miền Bắc từ trước đến nay, cái tên Sơn “bạch tạng” được nhắc đến với nhiều câu chuyện thêu dệt về nhân vật “cầm trịch” dân đao búa đất Hà thành.
Không giống như Khánh “trắng”, Phúc "bồ", Vinh "đồng", Dương Tử Anh... hay nhiều anh chị có máu mặt khác thích "trống giong cờ mở", Sơn lặng lẽ thu mình thống lĩnh việc cờ bạc và các hoạt động "đen" khác. "Tảng băng chìm" này của Sơn mang lại rất nhiều lợi nhuận và danh thế...

Là một trong những tay anh chị nổi tiếng nhất trong giang hồ nên Sơn "bạch tạng" luôn được các đơn vị công an "chăm sóc" kỹ lưỡng, đặc biệt là Phòng CSĐT tội phạm về TTXH của Công an TP Hà Nội. Tuy nhiên với sự khôn ngoan của kẻ đã lăn lộn trên giang hồ, Sơn "bạch tạng" vẫn giữ được "chất" của mình và luôn khiến dân đao búa đất Hà thành bái phục.

Trên khắp đất nước, bất kỳ một dân chơi nào cũng đều biết tiếng Trần Quốc Sơn tức Sơn "bạch tạng" như là một ông trùm thực sự của giang hồ Hà Nội. Các đại ca khét tiếng như Cu Nên, Cu Lý, Lâm "già", Minh "xăm", Thành "xăm"... đều phải kiêng nể Sơn trong các cuộc ân oán.

Khi giang hồ vào thời loạn, thế kiềng ba chân Sơn "bạch tạng" - Phúc "bồ" - Khánh "trắng" tan vỡ. Sơn có cơ hội thống lĩnh xã hội đen Hà Nội. Không bỏ qua thời khắc quý giá này, Sơn "chiêu binh mãi mã", xưng hùng xưng bá ở khu vực chợ xe Phùng Hưng và các sòng bạc lớn ở Hà Nội.

Sinh năm 1962, Sơn cầm tinh con hổ. "Chúa sơn lâm" luôn ngồi ghế tiên chỉ của dân đao búa trong mọi cuộc chơi. Tính Sơn nhỏ nhẹ, ít rượu chè, trong thời gian đấu đá với các đối thủ, Sơn lại càng lặng lẽ. Mỗi khi Sơn xuất hiện tại các vũ trường, tất cả những cô đào đẹp nhất phải ra hầu rượu. Mỗi khi Sơn "trót" sa chân vào vòng lao lý, tất cả các phạm nhân đều phải thừa nhận Sơn là "huynh trưởng". Đã nói là làm, đã làm là tới cùng, tính cách ấy thể hiện rõ trong các phi vụ làm ăn cũng như những cuộc thanh trừng bằng máu khiến bọn đàn em vô cùng khiếp sợ.

Khi Khánh "trắng" bị bắt, Sơn đã "lên ngôi" và trở thành "anh cả" tại giang hồ miền Bắc. Thế và lực của Sơn rất lớn bởi tiền và những gã đàn em máu lạnh, sẵn sàng xuống tay dao mỗi khi đại ca ra lệnh.

Cùng lúc đó ở Hải Phòng, Minh "sứt" cùng "tứ đại hộ pháp" của mình là Dũng "Bắc Kạn", Dũng AK, Dũng "đui", Dũng K cũng phô trương thanh thế thống lĩnh giang hồ đất Cảng. Minh đi buôn lậu hàng điện tử, hêrôin, xăng dầu... nên nguồn tài chính của gã hết sức khổng lồ. Đây là sự hậu thuẫn rất lớn cho Minh trong việc phong tỏa giang hồ cả nước. Ngoài ra, "tứ Dũng" của Minh đi đâu cũng vác hàng nóng đi theo nên băng nhóm của Minh ngày càng lừng lẫy thanh thế. Thậm chí chúng còn có cả súng AK đi áp tải hàng lậu.

Ngay từ đầu, Sơn và Minh đã chẳng ưa gì nhau nên mối quan hệ của giới hắc đạo hai thành phố rơi vào tình trạng "chiến tranh lạnh". Ngoài việc buôn ma tuý ra, đàn em của Minh là Dung "hà" mở các sới bạc tại Thuỷ Nguyên, Kiến An... cạnh tranh với Sơn và Thắng trong nghề đỏ đen bịp bợm. Không những thế, Dung còn cậy thế anh mình phong toả "giới tín dụng đen" tại Casino Hải Phòng khiến Hạnh "sự", một người em kết nghĩa của Thắng, mất đất làm ăn...

Quê gốc của Sơn "bạch tạng" ở phường Phương Liệt, Thanh Xuân nhưng sau đó chuyển về phố Ngô Thì Nhậm sinh sống. Là con út trong một gia đình nề nếp nhưng từ nhỏ Sơn đã quậy phá, ngỗ ngược và liên tục bị chính quyền địa phương tập trung cải tạo. Mới 15 tuổi, Sơn đã bị công an quận Hoàn Kiếm bắt vào vì tội móc túi (năm 1977).

Đến ngày 20/3/1978, Sơn tiếp tục bị tra tay vào còng cũng về tội "hai ngón". Ngày 19/1/1979, TAND quận Hoàn Kiếm xử Sơn 8 tháng tù, 12 tháng thử thách. Đến ngày 16/3/1980, Sơn lại tiếp tục bị bắt về tội danh trên. Không những thế, khi còn trẻ, ông trùm này còn rất nổi tiếng vì "máu lạnh" trong những cuộc đánh lộn, đâm chém. Trước những hành vi phạm tội liên tiếp đó của Sơn, chính quyền địa phương buộc phải lập hồ sơ đưa đi cải tạo tại trại Thanh Lâm, Thanh Hoá.

Do đã gây dựng được "số má" ở ngoài đời nên khi vào trại, Sơn được ngồi ghế "đại bàng". Ở đây, ông trùm máu lạnh này thu phục hàng loạt đàn em trong Nam ngoài Bắc để nhân rộng thanh thế. Đặc biệt là những đàn em ở Hải Phòng, Nam định được "đại ca" biệt đãi hơn cả.

Ngoài bản lĩnh do những ân oán giang hồ tạo nên, Sơn còn được đàn em hết sức nể phục vì sự điềm đạm, ăn nói khéo léo nhẹ nhàng và tính cách "nhất ngôn cửu đỉnh". Đã nói là làm và đã làm là hết mình nên Sơn được đàn em nể trọng không kém gì Thắng. Hơn nữa, ít ai thấy Sơn nói tục chửi bậy, uống rượu, không bao giờ sử dụng ma tuý nhưng đã ra tay thì hết sức lạnh lùng.

Sau những phi vụ làm ăn, Sơn bao giờ cũng tỏ ra cưu mang đàn em và không nhận phần nhiều về mình. Thậm chí, khi những cuộc xung đột trong hai giới hắc bạch xảy ra, Sơn cũng đứng ra dàn xếp tránh đổ máu cho đàn em và các băng nhóm khác. Khi cải tạo trong trại, mỗi lần nhận được quà cáp gửi vào, Sơn "bạch tạng" thường chia đều cho đàn em nhưng kẻ nào có ý định vượt mặt thì Sơn không bao giờ bỏ qua.

Không sống một cách vương giả tại Hải Phòng được nữa, mang theo mối hận trong lòng, Dung "hà" vào TPHCM theo hai đàn anh của mình là Minh "sứt" và Thành "chân" lập nghiệp giang hồ. Tuy nhiên, đi đến đâu cũng bị Thắng cản mũi, niềm uất hận của Dung lại càng cháy bỏng. Im hơi lặng tiếng hơn Dung nhưng Ngô Chí Thành tức Thành "chân" là đại ca giang hồ thực sự của Hải Phòng. Thành không thích trống giong cờ mở, phô trương thanh thế nhưng có thực lực trên giang hồ. Cu Lý, Cu Nên, Lâm "già", Dũng "Bắc Kạn", Oanh "hà", Dũng AK, Dũng "đui", Dung "hà" đều sợ Thành "chân" một phép.

Vào thời gian này, tại các vũ trường như Mưa rừng nhiệt đới, Đêm màu hồng, Phi thuyền... hàng đêm, Thành ngồi uống rượu một mình. Hầu hết các dân chơi, bảo kê có số má như Tài "ba đô", Dũng "lợn"... đi qua đều phải cúi chào lễ phép.

Năm 1995, Sơn "bạch tạng" bị phạt thi hành án tại trại tạm giam Thanh Hà (Phú Thọ), tiếng tăm của hắn vang đến tai Năm Cam, lúc đó cũng đang cải tạo tại đây. Hai người làm quen, và nhanh chóng trở thành cạ cứng của nhau. Năm Cam rất quý Sơn "bạch tạng", chúng kết tình huynh đệ. Ra khỏi trại giam, Năm Cam tin tưởng giao cho Sơn quản lý nhiều sòng cá độ ở thành phố, có việc gì quan trọng cũng đều gọi và giao trực tiếp cho người em kết nghĩa này.

Trở thành đàn em thân tín của anh Năm, được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng, Sơn trở thành cái gai trong mắt nữ quái Dung Hà.
Trước khi Sơn xuất hiện, Dung Hà được anh Năm sùng ái. Năm Cam từng hứa giúp thị mở sòng bạc tại 17, phố Bùi Thị Xuân, TP HCM. Sòng bạc mở được 3-4 hôm, đang làm ăn thuận lợi, mỗi ngày thu về hơn 70 triệu đồng thì bỗng nhiên vắng khách. Cho đàn em điều tra, Dung Hà biết Thắng "tài dậu" cùng Sơn "bạch tạng" vừa từ Bắc vào, được Năm Cam tin dùng, giao cho quản lý một số sòng. Vì vậy sòng bài của thị bị phong toả, số con bạc lai vãng đến đây ít đi.

Để cứu vãn tình hình bi đát, Dung Hà đến xin được làm ăn cùng Năm Cam tại sòng bạc ở quận 8, nhưng bị từ chối thẳng thừng. Mở sòng thì không có khách, muốn chung sòng cũng không xong, Dung Hà càng nhảy dựng lên khi phát hiện, trong khi từ chối lời đề nghị của thị, Năm Cam lại cho Sơn chung sòng ở quận 8. Hơn nữa, Sơn không phải đóng "thùng tẩy", được hưởng 30% lãi thu được, đây là ngoại lệ trong giới giang hồ TP HCM. Thế là bao nhiêu nỗi cay cú được trút lên đầu Sơn "bạch tạng".

Biết Sơn có việc phải ra Hà Nội, Dung Hà tổ chức đàn em phục kích tại khách sạn Las Vegas ở số 7 Lê Văn Hưu. Nhưng kế hoạch bị đổ bể vì Sơn đã được báo trước nên không xuất hiện.

Về Sài Gòn, Sơn thưa lại mọi chuyện với ông anh kết nghĩa, Năm Cam lập tức cho gọi Dung Hà để hỏi, thị chối đây đẩy. Để làm rõ chuyện, Năm Cam tổ chức buổi đối chất tại nhà hàng Maxim giữa Thắng "tài dậu", Sơn "bạch tạng", Dung Hà cùng hai người nữa. Hà tiếp tục không thừa nhận, vì vậy Năm Cam đưa cho thị 3.000 USD với yêu cầu bỏ qua xích mích, và không quên cảnh cáo Dung Hà nếu muốn lấy mạng Sơn "bạch tạng" thì phải bước qua xác anh Năm.
Khi mâu thuẫn của Dung "hà" và Thắng "tài dậu", Sơn "bạch tạng" lên tới đỉnh điểm, Thành đã khuyên răn cô em đồng bóng của mình rất nhiều. Là kẻ lọc lõi trên giang hồ, Thành hiểu độ nham hiểm và sự tàn bạo của đối thủ. Thấy Dung không nghe, Thành liền bỏ đi Canađa sinh sống...

Khi Sơn "bạch tạng" và Thắng "tài dậu" bị đàn em Dung "hà" săn đuổi thì Hạnh vẫn có những mối quan hệ mật thiết với giang hồ đất Cảng. Còn Sơn bay vào TPHCM để "yểm bùa" đám giang hồ "Ba Ke" đang quấy nhiễu tại các vũ trường, nhà hàng. Vào thời gian này, dân dao búa miền trong rất ngại những tay anh chị từ Nam Định, Hải Phòng, Hà Nội mò vào. Những cái tên như Hưng "mi nhon", Trường "xoăn", Tuấn "tăng", Thuỷ "lẩm", Dũng "heo", Dũng “paléttin"... khiến dân giang hồ miền Nam toát mồ hôi hột.

Những trận huyết hận tương tàn của vài chục tên côn đồ miền Nam cùng lắm chỉ làm đổ máu chút ít. Lâu lâu mới nhỡ tay đao khiến có kẻ vong mạng. Nhưng khi giang hồ miền Bắc đã ra tay thì không tàn phế suốt đời cũng hồn lìa khỏi xác. Với sở trường lạnh lùng như thế, giới hắc đạo miền Nam ngại dân anh chị miền Bắc một vành. Vì vậy, Sơn "bạch tạng", kẻ cầm tinh con hổ lẫy lừng này cũng như hàng chục đàn em trung thành của Sơn luôn là "bức tường thép" lấy le với giới hắc đạo Hải Phòng, Nam Định...



Tấu Thư said: Tôi hy vọng quý vị nào có lá số thật của những con người này thì xin post vào tử vi đẩu số để chúng ta cùng nghiệm lý về những cuộc đời đặc biệt thế này.
TauThu is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Những hội viên sau cảm ơn TauThu vì bài viết hữu ích :
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
Bạn không được quyền gởi bài
Bạn không được quyền gởi trả lời
Bạn không được quyền gởi kèm file
Bạn không được quyền sửa bài

vB code đang Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt
Chuyển đến